Nhìn xem, không ai mong đợi điều này. Thực sự là không. Chelsea, vừa bị loại khỏi Champions League, bước vào Goodison Park tìm kiếm một chút an ủi. Thay vào đó, họ nhận một trận thua đậm. Everton, một đội bóng không thể ghi bàn trong nhiều tuần, đột nhiên trông giống như những người hùng thế giới, dễ dàng giành chiến thắng 3-0. Và Beto, cầu thủ mà tất cả chúng ta đã chờ đợi để thấy anh ấy thực sự tỏa sáng, cuối cùng đã làm được, ghi hai bàn và trở thành cầu thủ Toffee đầu tiên ghi nhiều hơn một bàn trong một trận đấu suốt mùa giải. Đó là một thống kê đáng kinh ngạc khi bạn nghĩ về nó, xét rằng chúng ta đã bước sang tháng 12.
Vấn đề là: đây không chỉ là một chiến thắng; nó giống như một tuyên bố. Trong nhiều tháng, Everton đã phải vật lộn, chiến đấu để trụ hạng, thường xuyên tỏ ra yếu kém trong tấn công. Cầu thủ ghi nhiều bàn thắng gần nhất của họ là Demarai Gray vào tháng 5, khi anh ấy ghi hai bàn vào lưới Brighton. Đó là khoảng thời gian khô hạn kéo dài. Bàn thắng đầu tiên của Beto, một pha đánh đầu hiểm hóc ở phút 58 từ đường chuyền của Dwight McNeil, cho thấy khả năng không chiến mà anh ấy mang lại. Bàn thắng thứ hai của anh ấy, trong thời gian bù giờ, một pha đá bồi từ một cú sút bị đổi hướng, là kiểu dứt điểm cận thành đầy quyết tâm mà Goodison yêu thích. Và bạn có thể cảm nhận được sự nhẹ nhõm, không chỉ từ tiền đạo, mà từ toàn bộ người hâm mộ.
**Sự sụp đổ của hàng tiền vệ Chelsea**
Nhưng hãy thành thật mà nói, Chelsea đã khiến mọi thứ trở nên dễ dàng. Đội bóng của Mauricio Pochettino trông hoàn toàn thiếu ý tưởng. Họ chỉ có hai cú sút trúng đích trong hiệp một, mặc dù kiểm soát bóng hơn 65%. Enzo Fernández, được mua với giá 121 triệu euro vào tháng 1, hoàn toàn vô danh. Mykhailo Mudryk, một bản hợp đồng đắt giá khác, không đóng góp gì trong tấn công và trông lạc lõng trong phòng ngự. Thua trận là một chuyện, nhưng trông hoàn toàn thờ ơ lại là chuyện khác, đặc biệt là sau khi bị loại khỏi châu Âu. Đội Chelsea này đã chi hơn một tỷ bảng trong hai năm qua, và họ thường chơi như một tập hợp những người xa lạ. Đó không phải là huấn luyện, đó là một vấn đề cơ bản về tuyển dụng và văn hóa.
Everton, ngược lại, chơi như một đội bóng bị ám ảnh. Abdoulaye Doucouré, như thường lệ, có mặt ở khắp mọi nơi, làm việc cật lực đến mức hai người cũng phải mệt. Bàn thắng của anh ấy, một cú sút mạnh mẽ ở phút 75, thể hiện năng lượng và khát khao mà Chelsea hoàn toàn thiếu. Jordan Pickford hầu như không phải thực hiện một pha cứu thua nghiêm trọng nào, một công lao của bộ tứ vệ Ashley Young, James Tarkowski, Jarrad Branthwaite và Vitaliy Mykolenko, những người đã giữ vững vị trí. Họ không chỉ phòng ngự; họ còn gây khó chịu, họ quấy rối, và họ bóp nghẹt bất kỳ sự sáng tạo nào mà Chelsea hy vọng có thể tạo ra.
Chiến thắng này, đến sau một chuỗi phong độ khá tốt khi họ giành được bảy điểm từ bốn trận đấu gần nhất trước trận này, mang lại cho Sean Dyche một điều gì đó hữu hình để xây dựng. Đó không chỉ là ba điểm; đó là sự tự tin đến từ một màn trình diễn áp đảo trước một đội bóng "big six", ngay cả khi đội bóng đó hiện tại chỉ là cái bóng của chính mình. Nó chứng minh rằng họ có thể ghi bàn, không chỉ là hòa.
**Con đường ph��a trước cho The Toffees**
Đối với Everton, kết quả này không phải là một sự may mắn. Đó là dấu hiệu cho thấy các mảnh ghép cuối cùng đã bắt đầu ăn khớp. Beto, với hai bàn thắng đó, giờ đã có một nền tảng. Các lựa chọn tấn công cảm thấy đa dạng hơn. Và hàng phòng ngự, thường là điểm mạnh nhất của họ, vẫn vững chắc. Họ vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi nguy hiểm, chỉ đứng trên khu vực xuống hạng, nhưng chiến thắng này mang lại một cú hích tâm lý rất lớn.
Dự đoán táo bạo của tôi? Beto sẽ kết thúc mùa giải với số bàn thắng ở giải đấu đạt hai con số. Màn trình diễn này trước Chelsea sẽ không chỉ là một khoảnh khắc lóe sáng; đó là sự khởi đầu cho việc anh ấy tìm thấy chỗ đứng của mình ở Premier League.