Michael Carrick đứng trên đường biên tại Vitality Stadium, trông như một người vừa nhìn thấy một hồn ma, hoặc có lẽ chỉ là cách điều khiển trận đấu của Stuart Attwell. Anh ấy gọi các quyết định phạt đền là "đáng kinh ngạc", "khó hiểu". Anh ấy không sai. Trận hòa 2-2 của Manchester United với Bournemouth vào ngày 13 tháng 4 ít nói về chiến thuật mà chủ yếu nói về người đàn ông ở giữa sân.
Đầu tiên, hãy nói về hiệp một. Bournemouth, chơi với một tinh thần bùng cháy đã định hình mùa giải của họ, đã có một pha đòi phạt đền khi Willy Kambwala va chạm với Justin Kluivert. Attwell đã chỉ tay vào chấm phạt đền. Dominic Solanke, người đã rất sắc bén cả năm với 17 bàn thắng ở giải VĐQG, bình tĩnh sút tung lưới. Tốt. Bạn có thể tranh cãi về pha chạm bóng, nhưng nó đã được thổi. Andros Townsend đã đưa Cherries dẫn trước 1-0 ở phút 16 trước khi Bruno Fernandes gỡ hòa cho United ở phút 31. Vì vậy, với tỷ số 2-1, United đã phải rượt đuổi.
Vấn đề là: quyết định phạt đền thứ hai, hoặc việc không có nó, mới là điều thực sự khó hiểu. Vào những phút bù giờ cuối cùng, khi United đang cố gắng tìm kiếm bàn thắng quyết định, Fernandes thực hiện một quả đá phạt. Bóng rõ ràng, không thể chối cãi, đã chạm vào cánh tay dang rộng của Adam Smith trong vòng cấm. Đó là một pha bóng chạm tay rõ ràng. Attwell cho trận đấu tiếp tục. Không có kiểm tra VAR. Không có gì cả. Điều đó thật khó tin. United đã có 14 cú sút trúng đích trong cả trận, nhưng cơ hội cuối cùng đó đã bị tước đoạt.
Carrick, người thường giữ được cái đầu lạnh, đã bùng nổ. "Tôi chưa bao giờ thấy điều gì tương tự," anh ấy tức giận sau trận đấu. "Pha đầu tiên, bạn có thể thấy nó. Pha thứ hai? Đó là một quả phạt đền rõ ràng. Hoàn toàn rõ ràng." Anh ấy không sai. Nó đã khiến United mất hai điểm quan trọng trong cuộc đua giành suất dự cúp châu Âu. Hiện tại, họ đang đứng thứ bảy trên bảng xếp hạng Premier League với 50 điểm, kém Tottenham ở vị trí thứ năm mười điểm. Mỗi điểm đều quan trọng vào lúc này.
Vấn đề là, đây không chỉ là về United. Đây là về sự nhất quán, hoặc sự thiếu nhất quán hoàn toàn, từ các trọng tài Premier League. Một tuần, một cầu thủ bị thổi phạt vì một pha chạm bóng hầu như không thể nhận thấy. Tuần sau, một pha bóng chạm tay rõ ràng trong vòng cấm lại không bị phạt. Điều đó làm trò cười cho trận đấu. Người hâm mộ bỏ tiền ra để xem bóng đá, không phải một trò xổ số do các quan chức quyết định. Và không chỉ Carrick là người đã chịu đựng đủ – bạn nghe các huấn luyện viên trên khắp giải đấu than phiền mỗi cuối tuần. Phải có một sự thay đổi.
Thành thật mà nói, Stuart Attwell đã có một màn trình diễn tệ hại. Quyết định thổi phạt đền, hoặc không thổi phạt đền, đối với Smith là một trong những quyết định tồi tệ nhất mà tôi từng thấy trong cả mùa giải. Nó đã ảnh hưởng trực tiếp đến kết quả. United đã không chơi thứ bóng đá tốt nhất của họ, chắc chắn, nhưng họ xứng đáng có cơ hội giành chiến thắng từ chấm phạt đền.
Dự đoán táo bạo của tôi? Trận hòa này, hơn bất kỳ kết quả nào khác, sẽ là thời điểm United cuối cùng chấp nhận rằng nhiệm kỳ của Erik ten Hag là không bền vững. Trọng tài thật tệ, nhưng các đội bóng tốt sẽ vượt qua những quyết định tồi. United đã không làm được. Họ trông như không có người lái, và những sai lầm của trọng tài ch�� làm lộ ra những vấn đề sâu xa hơn của họ.