Nhìn xem, những trận hòa 0-0 không hẳn là nội dung hấp dẫn, nhưng tối thứ Bảy tại Elland Road là một màn trình diễn phòng ngự xuất sắc, hoặc có thể chỉ là sự thiếu vắng tia sáng tấn công. Leeds United và Brentford đã hòa nhau không bàn thắng, một trận đấu mà cả hai hàng phòng ngự đều trông thoải mái hơn nhiều so với các tiền đạo của họ. Trận đấu chặt chẽ, căng thẳng, và thẳng thắn mà nói, hơi nhàm chán.
Vấn đề là, bạn không thể phủ nhận nỗ lực. Chẳng hạn, Pascal Struijk của Leeds đã có một màn trình diễn xuất sắc, thắng 5 trong số 6 pha tranh chấp trên không. Anh ���y có mặt ở khắp mọi nơi. Và Ethan Pinnock của Brentford, người đã là một hòn đá tảng suốt mùa giải, đã hoàn thành 92% số đường chuyền của mình, chủ yếu là dọn dẹp mọi nguy hiểm tiềm tàng. Đây không phải là những màn trình diễn cẩu thả từ các hậu vệ; họ có tổ chức, kỷ luật và thẳng thắn mà nói, khá giỏi trong công việc của mình. Các số liệu thống kê đã chứng minh điều đó: Leeds chỉ có 2 cú sút trúng đích trong cả trận, và Brentford chỉ có 1. Điều đó nói lên tất cả những gì bạn cần biết về chất lượng của các cơ hội được tạo ra.
**Sự Rối Rắm ở Hàng Tiền Vệ**
Đây là vấn đề: khi các hậu vệ của bạn là những cầu thủ thú vị nhất trên sân, có điều gì đó không ổn ở phía trên. Hàng tiền vệ của Leeds đã gặp khó khăn trong việc kết nối với Patrick Bamford, người đã bị cô lập trong thời gian dài. Anh ấy chỉ có 27 lần chạm bóng trong 90 phút, một con số khá đáng báo động đối với một tiền đạo cắm. Đối đầu với một đội Brentford được tổ chức tốt, giữ vững đội hình như một cuộc diễu binh quân sự, sự cô lập như vậy là một án tử hình đối với bóng đá tấn công. Trong khi đó, The Bees cũng không thực sự tỏa sáng. Ivan Toney, người đã ghi 20 bàn mùa trước, trông có vẻ thất vọng, thường xuyên lùi sâu chỉ để có bóng. Anh ấy chỉ có một cú sút duy nhất, và bị chặn.
Một phần là do cuộc chạy đua chiến thuật đang diễn ra ở Premier League. Các huấn luyện viên quá tập trung vào việc từ chối không gian, vào việc ngăn chặn các pha chuyển đổi, đến nỗi đôi khi tia sáng sáng tạo bị dập tắt. Bạn đã thấy điều đó vào tháng 10 năm ngoái khi Manchester City đánh bại Brighton 2-1, nhưng ngay cả khi đó, City vẫn có 19 cú sút. Thứ Bảy cảm thấy khác. Cảm giác như cả hai đội chủ động triệt tiêu lẫn nhau, thay vì một đội không thể phá vỡ đội kia. Đó là một thỏa thuận chung để không ghi bàn.
**Bàn Thắng Đến Từ Đâu?**
Vậy, Leeds và Brentford sẽ đi đâu từ đây? Đối với Leeds của Jesse Marsch, việc tìm kiếm một mối đe dọa ghi bàn ổn định ngoài Bamford là rất quan trọng. Brenden Aaronson đôi khi lóe sáng, nhưng anh ấy chưa phải là một tiền đạo dứt điểm ổn định. Anh ấy chỉ ghi một bàn trong 10 lần ra sân gần nhất. Họ cần ai đó đứng lên, đặc biệt là khi các trận đấu đến dồn dập. Tiếp theo là Nottingham Forest, một đội khác có khả năng sẽ ưu tiên sự chắc chắn trong phòng ngự.
Về phần Brentford, Thomas Frank đã xây dựng một đội hình tuyệt vời, nhưng họ cũng cần nhiều sự đa dạng hơn trong tấn công. Họ phụ thuộc rất nhiều vào sự xuất sắc của Toney, và khi anh ấy bị kiềm chế, như anh ấy đã bị Liam Cooper và Robin Koch vào thứ Bảy, nguồn bàn thắng có thể cạn kiệt. Ba trận đấu gần đây của họ chỉ mang lại một bàn thắng. Quan điểm nóng bỏng của tôi? Trừ khi Leeds chi một khoản tiền lớn để mua một tiền đạo đã được chứng minh trong kỳ chuyển nhượng tháng Giêng, họ sẽ bị mắc kẹt ở nửa dưới b��ng xếp hạng, liên tục chiến đấu để giành điểm trong những trận đấu khó khăn như thế này. Họ cần một người tạo ra sự khác biệt, và sớm thôi.
Tôi sẽ nói với bạn điều này: Tôi dự đoán Leeds sẽ ký hợp đồng với một tiền đạo mới trước cuối tháng Giêng, và nó sẽ khiến họ tốn hơn 25 triệu bảng.