Raúl Jiménez không thường xuyên thể hiện nhiều cảm xúc trên sân. Anh ấy thường là một người điềm tĩnh, một tiền đạo mục tiêu hoàn thành công việc của mình và tiếp tục. Nhưng thứ Bảy thì khác. Sau khi đánh đầu ghi bàn từ một quả tạt ở phút thứ 26 trong trận đấu với Mazatlán, giúp América dẫn trước 1-0, tiền đạo kỳ cựu này đã khuỵu gối xuống, úp mặt vào tay. Anh ấy đã khóc. Và bất cứ ai theo dõi bóng đá Mexico dù chỉ là bình thường cũng biết lý do.
Cha anh, Raúl Jiménez Vega, đã qua đời chỉ vài ngày trước đó. Bàn thắng, bàn thắng đầu tiên của anh kể từ khi cha qua đời, là bằng chứng chân thực, sâu sắc rằng ngay cả những đối thủ khó khăn nhất cũng mang gánh nặng to lớn. Đây không chỉ là một bàn thắng cho América; đó là một sự giải tỏa. Bạn cũng thấy điều đó trong phản ứng của các đồng đội – một tràng ôm và ủng hộ, một sự công nhận về những gì Jiménez đã phải trải qua. América tiếp tục giành chiến thắng 2-0, một kết quả dường như chỉ là thứ yếu so với khoảnh khắc xúc động đó.
Đây là điều: Jiménez đã trải qua địa ngục trước đây. Tất cả chúng ta đều nhớ chấn thương sọ não kinh hoàng khi chơi cho Wolves vào năm 2020. Các bác sĩ nói với anh ấy rằng anh ấy có thể sẽ không bao giờ chơi bóng nữa. Anh ấy không chỉ trở lại sân cỏ mà còn đại diện cho Mexico tại World Cup 2022. Sức chịu đựng như vậy không chỉ là thể chất; đó là tinh thần. Nhưng nỗi đau buồn lại khác. Đó là một gánh nặng mà không có bất kỳ lượng tập luyện hay sức mạnh tinh thần nào có thể chuẩn bị đầy đủ cho bạn.
Và thành thật mà nói, tôi nghĩ thật sai lầm khi đánh giá thấp mức độ mà bi kịch cá nhân này, và giờ là bước đột phá cảm xúc này, có thể ảnh hưởng đến lối chơi của anh ấy. Jiménez đã theo đuổi phong độ cũ của mình một thời gian rồi. Anh ấy đã ghi 17 bàn thắng ở Premier League trong mùa giải 2019-20 cho Wolves, một kỷ lục cá nhân, nhưng sau đó chấn thương đã làm hỏng mọi thứ. Việc anh ấy chuyển đến Fulham vào mùa hè năm ngoái được cho là một khởi đầu mới, nhưng anh ấy chỉ ghi được 5 bàn sau 23 lần ra sân ở giải đấu. Anh ấy trở lại América, nơi anh ấy bắt đầu sự nghiệp, vào tháng 1, một động thái mà nhiều người coi là cơ hội để anh ấy tìm lại phong độ trong một môi trường quen thuộc hơn. Bàn thắng này, trước khán giả nhà tại Estadio Azteca, có ý nghĩa hơn chỉ là ba điểm.
Anh ấy không còn là tiền đạo bùng nổ như trước, người có thể gây khó dễ cho các hậu vệ và ghi bàn từ bất cứ đâu. Anh ấy đã 33 tuổi rồi. Nhưng đôi khi, những khoảnh khắc cá nhân sâu sắc này có thể mở khóa một điều gì đó. Chúng có thể làm rõ mục đích. Chúng có thể loại bỏ tiếng ồn và mang lại một loại tập trung mới. Chúng ta đã thấy điều đó với Christian Eriksen sau cơn ngừng tim của anh ấy; anh ấy trở lại thi đấu ở cấp độ cao nhất. Hoàn cảnh khác nhau, chắc chắn, nhưng sức mạnh tinh thần cần thiết để thi đấu sau một sự kiện thay đổi cuộc đời là rất lớn.
Nói thật: Tôi nghĩ đây là bước ngoặt đối với Jiménez. Anh ấy đã cố gắng, cố gắng lấy lại tia lửa đó. Khoảnh khắc này, màn trình diễn công khai, chân thực về nỗi đau buồn và chiến thắng này, có thể chính là chất xúc tác mà anh ấy cần. Anh ấy chưa bao giờ là một cầu thủ chỉ dựa vào tốc độ; sự thông minh, khả năng giữ bóng, khả năng không chiến là điểm mạnh của anh ấy. Và những điều đó kh��ng phai nhạt theo tuổi tác nhanh chóng.
Hãy nhìn xem, América đang theo đuổi một danh hiệu Liga MX khác, hiện đang đứng đầu bảng một cách thoải mái. Họ cần Jiménez không chỉ là một sự hiện diện kỳ cựu. Họ cần bàn thắng. Và tôi sẵn sàng đặt cược rằng chúng ta sẽ thấy một Raúl Jiménez ổn định hơn, quyết tâm hơn trong phần còn lại của mùa giải. Anh ấy đang chơi không chỉ vì một hợp đồng hay một chức vô địch bây giờ. Anh ấy đang chơi vì cha mình. Và tôi dự đoán anh ấy sẽ kết thúc Clausura với ít nhất sáu bàn thắng, củng cố vị trí của mình trong đội tuyển quốc gia cho các vòng loại World Cup sắp tới.