Oliver Glasner gọi việc Crystal Palace lọt vào tứ kết Europa Conference League là "thành tích lớn" nghe có vẻ hơi khiêm tốn, và thẳng thắn mà nói, có chút đánh lạc hướng. Nhìn này, việc lọt vào tứ kết châu Âu chưa bao giờ là dễ dàng, đặc biệt đối với một câu lạc bộ như Palace, đội đã kết thúc ở vị trí thứ 10 tại Premier League mùa trước. Nhưng hãy thực tế: AEK Larnaca với chín người trong hiệp phụ không hẳn là một thử thách Champions League. Bàn thắng của Ismaïla Sarr giống như một tiếng thở phào nhẹ nhõm hơn là một tuyên bố lớn.
Vấn đề là, Palace cần một sự đột phá như vậy. Họ đã thể hiện phong độ thất thường dưới thời Glasner kể từ khi ông tiếp quản vào tháng 2. Ông thừa hưởng một đội bóng đang trôi dạt dưới thời Roy Hodgson, lơ lửng ngay trên khu vực xuống hạng. Sự xuất hiện của Glasner đã mang lại một tia sáng, với những chiến thắng trước Burnley và West Ham trong vài trận đấu đầu tiên của ông ở giải VĐQG. Nhưng sau đó là trận thua 1-0 tệ hại trước Bournemouth, một lời nhắc nhở về sự thiếu ổn định vẫn đang đeo bám đội hình này. Hành trình của họ đến tứ kết này gặp Fiorentina đã… may mắn. Họ suýt chút nữa đã vượt qua một Ferencváros kiên cường ở vòng play-off, thắng 3-2 chung cuộc với một quả phạt đền muộn của Eberechi Eze ấn định chiến thắng tại Selhurst Park.
**Con đường ít người đi, và có lẽ ít thử thách hơn**
Đây là điều về bóng đá châu Âu đối với các câu lạc bộ Premier League tầm trung: đôi khi bạn chỉ cần bốc thăm thuận lợi. Các đối thủ ở vòng bảng của Palace – Partizan Belgrade, HJK Helsinki và Slovan Bratislava – không hẳn là những đội bóng hàng đầu thế giới. Họ đứng đầu bảng với 13 điểm, giành được bốn chiến thắng và một trận hòa, điều này là đáng nể, chắc chắn rồi. Jean-Philippe Mateta đã ghi ba bàn ở vòng bảng, thể hiện một số phong độ đã biến anh thành một người hùng được yêu mến ở Nam London. Nhưng ngay cả những trận đấu đó cũng có những khoảnh khắc khó khăn, như trận hòa 2-2 trên sân nhà trước HJK, nơi họ cần một bàn gỡ hòa muộn từ Odsonne Édouard.
Và sau đó là trận đấu với AEK Larnaca. Nhận một thẻ đỏ ở phút 65, sau đó là một thẻ nữa ở phút 88, trước một đội bóng đang đứng thứ ba ở Giải hạng nhất Síp… bạn mong đợi sẽ kết thúc trận đấu đó trong thời gian thi đấu chính thức. Bàn thắng của Sarr ở phút 104, một pha dứt điểm gọn gàng từ đường chuyền của Tyrick Mitchell, là tốt, nhưng không nên mất nhiều thời gian như vậy. Điều này không phải để giảm nhẹ nỗ lực, nhưng đó là bối cảnh quan trọng cho câu nói "thành tích lớn" của Glasner. Đó là một thành tích lớn đối với Palace, hoàn toàn đúng. Đối với một câu lạc bộ đã không tham dự bóng đá châu Âu thường xuyên trong nhiều thập kỷ, đây là một điều lớn đối với người hâm mộ. Họ sẽ mơ về một chuyến đi đến Florence.
**Fiorentina: Thử thách thực sự đang chờ đợi**
Bây giờ, Fiorentina. Đó là một con thú hoàn toàn khác. Họ là một câu lạc bộ lịch sử, hiện đang đứng thứ 8 ở Serie A, và họ đã lọt vào trận chung kết giải đấu này năm ngoái, thua West Ham. Lucas Beltrán dẫn dắt hàng công của họ, một tiền đạo trẻ người Argentina đã ghi 10 bàn trên mọi đấu trường mùa này. Hàng tiền vệ của họ, được chỉ huy bởi Sofyan Amrabat, mang đến một mức độ kiểm soát và kinh nghiệm mà Palace chưa từng đối mặt ở giải đấu này. Trận lượt đi tại Florence vào ngày 11 tháng 4 sẽ là một thước đo thực sự.
Dự đoán của tôi? Giấc mơ châu Âu của Palace kết thúc ở Ý. Đẳng cấp của Fiorentina và cường độ của một trận tứ kết châu Âu thực sự sẽ là một bước quá xa đối với đội bóng vẫn đang phát triển của Glasner. Họ đã có một hành trình tốt đẹp, nhưng may mắn trong bốc thăm chỉ có thể đưa bạn đi xa đến thế.